CHÍNH PHỦ MUỐN LUẬT DU LỊCH TẠO LỢI NHUẬN - Bảo Hiểm Bảo Minh Trực Tuyến

CHÍNH PHỦ MUỐN LUẬT DU LỊCH TẠO LỢI NHUẬN - Bảo Hiểm Bảo Minh Trực Tuyến

CHÍNH PHỦ MUỐN LUẬT DU LỊCH TẠO LỢI NHUẬN - Bảo Hiểm Bảo Minh Trực Tuyến

CHÍNH PHỦ MUỐN LUẬT DU LỊCH TẠO LỢI NHUẬN - Bảo Hiểm Bảo Minh Trực Tuyến

CHÍNH PHỦ MUỐN LUẬT DU LỊCH TẠO LỢI NHUẬN - Bảo Hiểm Bảo Minh Trực Tuyến
CHÍNH PHỦ MUỐN LUẬT DU LỊCH TẠO LỢI NHUẬN - Bảo Hiểm Bảo Minh Trực Tuyến
BẢO HIỂM DU LỊCH QUỐC TẾ BẢO HIỂM CHÁY NỔ BẮT BUỘC Bảo hiễm tài sản BẢO HIỂM TRÁCH NHIỆM BẢO HIỂM XE CƠ GIỚI

CHÍNH PHỦ MUỐN LUẬT DU LỊCH TẠO LỢI NHUẬN

Thứ Hai,  7/11/2016, 17:51 (GMT+7)
 
Một sự kiện thu hút du khách vào mùa trung thu tại Tuyên Quang. Ảnh minh họa: Vân Ly

(TBKTSG online) -  Dự thảo Luật Du lịch (sửa đổi) được trình bày trước Quốc hội chiều 7-11 cho thấy, Chính phủ muốn đưa ra những chính sách thông thoáng, tạo thuận lợi cho phát triển du lịch. Song Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội lại có những góp ý khá chi tiết và đề nghị cần cân nhắc, nghiên cứu kỹ một số nội dung.

Chính phủ muốn tạo thuận lợi

Tại hội trường Quốc hội, Bộ trưởng Bộ văn hóa, Thể thao và Du lịch Nguyễn Ngọc Thiện đã thừa ủy quyền của Thủ tướng Chính phủ trình bày tờ trình dự án Luật Du lịch (sửa đổi). Ông cho biết dự thảo Luật Du lịch mới sửa đổi, bổ sung 56 điều, quy định mới 21 điều và giữ nguyên 2 điều so với luật cũ.

Ông Thiện cho biết, dự thảo Luật Du lịch (sửa đổi) bổ sung quy định về giấy phép kinh doanh lữ hành nội địa, đưa quy định về kinh doanh lữ hành nội địa và quốc tế về mặt bằng chung, đảm bảo chất lượng dịch vụ cung cấp cho khách du lịch. Điều kiện kinh doanh lữ hành được quy định đơn giản hơn, giảm từ 5 xuống còn 3 điều kiện.

“Để đảm bảo quyền, lợi ích hợp pháp và sự bình đẳng của khách du lịch, dự thảo luật đã quy định nghĩa vụ của doanh nghiệp kinh doanh lữ hành mua bảo hiểm cho tất cả khách du lịch thay vì chỉ mua bảo hiểm cho khách du lịch Việt Nam ra nước ngoài như quy định tại luật cũ”, ông Thiện nói.

Thêm nữa, nhằm đảm bảo phù hợp với quy định của Luật Đầu tư 2014 và Luật Doanh nghiệp 2014, dự thảo Luật Du lịch (sửa đổi) quy định doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài được kinh doanh lữ hành đưa khách du lịch vào Việt Nam và đưa khách du lịch Việt Nam ra nước ngoài, không giới hạn ở loại hình doanh nghiệp. Quy định này để đảm bảo quyền lợi của khách du lịch, tạo sân chơi bình đẳng cho các doanh nghiệp, góp phần thúc đẩy cạnh tranh, nâng cao chất lượng dịch vụ và tính chuyên nghiệp trong hoạt động lữ hành.

Về hướng dẫn du lịch, ông Thiện cho biết dự thảo Luật Du lịch (sửa đổi) quy định điều kiện cấp thẻ hướng dẫn viên được quy định thống nhất và đơn giản hơn, không phân biệt hướng dẫn viên nội địa và hướng dẫn viên quốc tế, chỉ căn cứ vào ngôn ngữ sử dụng khi hướng dẫn khách du lịch. Yêu cầu về trình độ chuyên môn của người đề nghị cấp thẻ hướng dẫn viên theo chương trình du lịch được điều chỉnh từ trình độ cử nhân chuyên ngành hướng dẫn du lịch xuống trình độ trung cấp chuyên ngành hướng dẫn du lịch. “Quy định mới này dự kiến là một trong những biện pháp cần thiết nhằm giải quyết tình trạng thiếu hướng dẫn viên trong mùa du lịch cao điểm như hiện nay”, ông Thiện nói.

Để tạo điều kiện thuận lợi cho doanh nghiệp kinh doanh lưu trú du lịch hoạt động theo cơ chế thị trường, dự thảo Luật Du lịch (sửa đổi) quy định việc thẩm định, xếp hạng cơ sở lưu trú du lịch được áp dụng tự nguyện, không bắt buộc như quy định tại luật cũ. Doanh nghiệp có thể đăng ký với cơ quan quản lý du lịch ở trung ương hoặc địa phương theo phân cấp để thẩm định, xếp hạng cơ sở lưu trú du lịch hoặc kinh doanh theo quy định của Luật Doanh nghiệp và văn bản pháp luật liên quan mà không cần xếp hạng cơ sở lưu trú du lịch.

Vẫn theo ông Thiện, đối với các cơ sở lưu trú du lịch đã được xếp hạng, dự thảo Luật Du lịch (sửa đổi) bỏ quy định tái thẩm định, công nhận lại hạng sau 3 năm. Bổ sung quy định thu hồi quyết định công nhận hạng cơ sở lưu trú du lịch khi không duy trì chất lượng theo tiêu chuẩn đã được công nhận. Bổ sung trách nhiệm của cơ quan quản lý nhà nước về du lịch trong việc kiểm tra, giám sát chất lượng dịch vụ lưu trú du lịch...

Quốc hội đề nghị phải chặt chẽ

Trình bày Báo cáo thẩm tra dự án Luật Du lịch (sửa đổi), Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội Phan Thanh Bình cho biết, dự thảo đã có một số điều chỉnh cơ bản, đảm bảo sự công bằng giữa kinh doanh lữ hành nội địa và kinh doanh lữ hành quốc tế (đều phải có giấy phép kinh doanh, tiền ký quỹ theo quy định của Chính phủ). Tuy nhiên, ủy ban đề nghị ban soạn thảo tiếp tục nghiên cứu thêm một số nội dung.

Về các loại hình kinh doanh lữ hành,  ủy ban này đề nghị phân chia kinh doanh lữ hành thành 3 loại: đón khách vào (inbound), đưa khách ra (outbound), du lịch nội địa (domestic) và có những quy định phù hợp với đặc thù của từng loại nhằm nâng cao tính chuyên nghiệp, chất lượng dịch vụ và năng lực cạnh tranh.

Về điều kiện kinh doanh lữ hành, theo ông Bình dự thảo quy định các điều kiện kinh doanh lữ hành còn đơn giản, chưa đáp ứng được tính đặc thù, phức tạp của dịch vụ lữ hành. Quy định như vậy sẽ dẫn đến việc thành lập doanh nghiệp kinh doanh lữ hành tràn lan, không kiểm soát được chất lượng. Vì vậy, cần bổ sung các điều kiện đặc thù của dịch vụ lữ hành, như điều kiện liên quan đến nhân lực (trình độ, chuyên môn nghiệp vụ của người phụ trách kinh doanh lữ hành; số lượng hướng dẫn viên cơ hữu).

“Đa số ý kiến cho rằng quy định về doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài không được phép kinh doanh lữ hành đối với khách du lịch là công dân Việt Nam, người nước ngoài cư trú ở Việt Nam đi du lịch sẽ tạo sự bất bình đẳng giữa nhà đầu tư trong nước và nhà đầu tư nước ngoài, không phù hợp với chính sách về đầu tư kinh doanh được quy định trong Luật Đầu tư, không phù hợp với xu hướng hợp tác quốc tế. Đề nghị cần cân nhắc lại quy định này”, ông Bình nói.

Ủy ban này cũng đề nghị Ban soạn thảo phân loại hướng dẫn viên theo chương trình du lịch thành hướng dẫn viên nội địa và hướng dẫn viên quốc tế. Bởi việc phân chia này không phải là sự phân biệt khách du lịch mà để đảm bảo tính chuyên nghiệp, nâng cao chất lượng phục vụ đáp ứng yêu cầu đặc thù của từng đối tượng khách du lịch. Thêm nữa, cần nghiên cứu quy định phân loại hướng dẫn viên theo bậc chuyên môn để khuyến khích hướng dẫn viên không ngừng phấn đấu, nâng cao trình độ chuyên môn, nghiệp vụ.

Về điều kiện cấp thẻ hướng dẫn viên theo chương trình du lịch, ông Bình cho biết có ý kiến đề nghị bổ sung đối tượng người có quốc tịch nước ngoài được cấp thẻ hướng dẫn viên du lịch tại Việt Nam. Tuy nhiên, Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng nhận thấy quy định như vậy sẽ tiềm ẩn nguy cơ không đảm bảo an ninh quốc gia, trật tự an toàn xã hội, dễ dẫn đến tình trạng lợi dụng hoạt động hướng dẫn du lịch để xuyên tạc lịch sử, văn hóa… ảnh hưởng đến hình ảnh đất nước, con người Việt Nam. Trên thực tế, hầu hết các nước trên thế giới không cho phép người nước ngoài được hành nghề hướng dẫn viên du lịch trong phạm vi lãnh thổ của mình.

Về nội dung quy định cơ sở lưu trú, ông Bình cho biết ủy ban nhất trí với đề xuất của ban soạn thảo phân quyền mạnh hơn cho địa phương trong việc công nhận hạng cơ sở lưu trú (Tổng cục Du lịch thẩm định, công nhận hạng đối với cơ sở lưu trú du lịch từ 4 sao trở lên và giao cho cơ quan chuyên ngành ở địa phương thẩm định, công nhận cơ sở lưu trú từ hạng 3 sao trở xuống). Song ủy ban cho rằng việc xếp hạng cơ sở lưu trú theo nguyên tắc tự nguyện sẽ tiềm ẩn nguy cơ không đảm bảo chất lượng, khó khăn trong việc quản lý, thống kê cơ sở lưu trú, dễ dẫn đến tình trạng doanh nghiệp tự mạo nhận sao, quảng cáo sai thứ hạng, ảnh hưởng đến quyền lợi của khách du lịch; tạo kẽ hở về pháp luật và quản lý, tác động tiêu cực đến môi trường kinh doanh du lịch, đến diện mạo và uy tín của ngành. Do đó cần cân nhắc lại quy định này.

Thêm nữa, ông Bình cho biết Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng nhận thấy so với Luật Du lịch hiện hành, việc dự thảo bỏ quy định thẩm định để công nhận lại hạng cơ sở lưu trú là chưa phù hợp khi mà tính tự giác của các doanh nghiệp trong việc duy trì, đảm bảo các quy định về giá cả, chất lượng dịch vụ còn chưa cao; lực lượng chức năng thực hiện kiểm tra, giám sát còn quá mỏng. Đề nghị cần nghiên cứu bổ sung quy định này và điều chỉnh thời hạn thẩm định cho phù hợp.

Ngoài những góp ý cụ thể nêu trên, về chính sách phát triển du lịch ông Bình cho biết ủy ban thống nhất với nội dung quy định tại khoản 1 Điều 5 dự thảo luật: “Nhà nước có cơ chế, chính sách huy động mọi nguồn lực, tăng đầu tư phát triển du lịch để đảm bảo du lịch là ngành kinh tế mũi nhọn của đất nước” nhằm khẳng định vị trí, vai trò quan trọng của du lịch với tư cách là một ngành kinh tế mũi nhọn.

Tuy nhiên, chính sách phát triển du lịch quy định còn chung chung, chưa được cụ thể hóa thành các quy phạm tại các điều khoản cụ thể trong luật. Dự thảo luật cũng chưa đưa ra được những chính sách đặc thù, mang tính đột phá để đảm bảo cho du lịch phát triển trở thành ngành kinh tế mũi nhọn; chưa thể chế hóa sự tham gia của các bộ ngành liên quan để hỗ trợ cho du lịch như một ngành kinh tế tổng hợp.

Vì vậy, Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng đề nghị Ban soạn thảo rà soát các quy định pháp luật liên quan về ưu đãi đầu tư (theo Luật Đầu tư 2014), về doanh nghiệp (theo Luật Doanh nghiệp 2014); đồng thời nghiên cứu chi tiết hóa các chính sách phát triển du lịch, huy động nguồn lực, hỗ trợ phát triển du lịch; lồng ghép phát triển du lịch trong các chiến lược, quy hoạch, kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội nhằm khai thác tốt tiềm năng du lịch.

Doanh nghiệp nói gì về dự thảo sửa đổi Luật Du lịch?

Có nhiều ý kiến trái chiều về những nội dung mới, đặc biệt là những nội dung liên quan đến quy định buộc kinh doanh lữ hành là ngành kinh doanh có điều kiện; cho phép liên doanh du lịch được tổ chức tour cho khách trong nước đi du lịch nước ngoài (outbound); cho phép cơ sở lưu trú du lịch được thực hiện theo nguyên tắc tự nguyện.

Trong đó, về mảng lữ hành, quy định mới cho phép doanh nghiệp liên doanh được kinh doanh outbound là quy định có sự tranh cãi gay gắt. Phía phản đối (phần lớn là doanh nghiệp trong nước) cho rằng cấm liên doanh kinh doanh outbound là phù hợp với những cam kết dịch vụ khi Việt Nam gia nhập Tổ chức Thương mại thế giới (WTO). Phía ủng hộ (những công ty liên doanh) cho rằng nên bỏ quy định cấm này vì như thế sẽ mang đến cho khách hàng nhiều lựa chọn hơn về dịch vụ, giá cả và thúc đẩy doanh nghiệp nước ngoài tham gia thị trường bởi có thể kinh doanh hai chiều, đưa khách quốc tế vào và đưa khách Việt Nam đi du lịch nước ngoài, tăng thêm lợi nhuận trong điều kiện kinh doanh ngày càng khó khăn.

Tuy nhiên, cũng có một số doanh nghiệp trong nước cho rằng, đã đến lúc phải chấp nhận mở cửa theo xu hướng hội nhập toàn cầu. Với nhiều hiệp định thương mại mới thì việc mở cửa cho doanh nghiệp liên doanh kinh doanh outbound là chuyện không sớm thì muộn cũng phải xảy ra. Doanh nghiệp trong nước phải chịu áp lực cạnh tranh lớn hơn chứ không thể né tránh.

“Vấn đề là doanh nghiệp phải tiết kiệm chi phí, nâng cao chất lượng phục vụ khách và chất lượng nguồn nhân lực thì mới cạnh tranh được. Thực tế, bằng nhiều cách khác nhau, doanh nghiệp nước ngoài cũng đã tham gia thị trường nhưng các công ty du lịch trong nước vẫn tồn tại và phát triển nên không có quá nhiều lo ngại khi điều kiện kinh doanh outbound thông thoáng hơn’’, ông Nguyễn Việt Hùng, Tổng giám đốc Công ty Du lịch Fiditour nói.

Về lĩnh vực khách sạn, trong khi một số doanh nghiệp nước ngoài ủng hộ việc cho phép cơ sở lưu trú du lịch được thực hiện theo nguyên tắc tự nguyện vì các khách sạn quốc tế đều đã hoạt động theo chuẩn của tập đoàn nên không cần phải xếp loại theo tiêu chuẩn của cơ quan quản lý, thì nhiều doanh nghiệp lữ hành và khách sạn trong nước lại ủng hộ việc bắt buộc.

Một doanh nhân hiện đang làm công tác tư vấn cho một số dự án khách sạn cao cấp và căn hộ ở TPHCM, cho rằng việc bắt buộc thẩm định là cần thiết, không chỉ cho doanh nghiệp mà còn cho khách hàng. Tại thị trường Việt Nam, nếu thả lỏng thì doanh nghiệp sẽ tự ý nâng hạng, hét giá, gây thiệt hại cho khách hàng.

Theo ông, nếu thực hiện quy trình thẩm định đúng thì cũng không gây khó dễ gì cho các khách sạn nước ngoài bởi tiêu chuẩn khách sạn của Việt Nam cũng không có khoảng cách nhiều so với chuẩn quốc tế. Vấn đề là phải thay đổi thời gian bắt buộc thẩm định lại từ 3 đến 5 năm vì 3 năm là quá ngắn. Kế đó, những quy định về thẩm định phải được thực hiện nghiêm túc nhằm bảo đảm chất lượng cũng như phải thực hiện công tác hậu kiểm tốt hơn.

Đào Loan

(Nguồn: thời báo kinh tế sài gòn online) 

Tin tức khác

Tư vấn bảo hiểm
Yêu cầu tư vấn bảo hiểm

Bạn chỉ cần nhập đầy đủ thông tin yêu cầu, chúng tôi sẽ tư vấn cho bạn dịch vụ tốt nhất với chi phí cạnh tranh nhất !

 

Click vào đây

Hỗ trợ trực tuyến
0912 843 739
Ms Minh Tâm

Điện thoại: 0912843739

Video Clip
Thống kê truy cập

Đang online Đang online: 5

Thống kê ngày Trong ngày:

Thống kê tuần Trong tuần:

Thống kê tổng Tổng truy cập: